Viet Fan's Club

-‘๑’- IDOL VIET -‘๑’- › ::[ Fan Club ]:: -‘๑’- Thế Giới Điện Ảnh › Thế Giới Giải Trí
 
PortalPortal  IndexIndex  Music OnlineMusic Online  Xem Phim Onl/DownXem Phim Onl/Down  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Forgive, I Love You

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:26 pm

27.


Thằng Long trở nên “hiền kỳ lạ” so với lúc ban đầu. Từ chỗ ngồi cạnh hắn, anh chàng đã di chuyển sang ghế bên kia, gần cửa ra vào, chỗ nàng đang ngồi. Long giới thiệu nàng với bạn bè, nàng luôn gật đầu chào và cười thân thiện. Chợt nàng đưa mắt sang hắn, đang tựa vào thành ghế, chân gác lên bàn, miệng nhai nhóp nhép khô bò. Hắn tỏ ra không quan tâm, mắt ngó ti vi, nhưng thực ra hắn cũng chẳng biết họ đang hát bài nào nữa.

Hắn cảm thấy ngột ngạt. Một đôi đang song ca. Long không buồn ca hát nữa, nó mải nói chuyện với nàng, không hiểu nó tìm đâu ra nhiều chuyện để nói thế? Hắn đứng dậy, đi ra ngoài hành lang hút thuốc. Linh nói đúng, hắn không thể sống thiếu thuốc lá.
“Anh cho hỏi toa let ở đâu?” – Giọng nói không lẫn vào đâu được của nàng.
“Chị đi về cuối hành lang, rẽ phải”- Người phục vụ trả lời.
Cuối hành lang là chỗ hắn đứng, khi nàng đi qua, bước chân nàng có vẻ chậm lại, hắn vẫn hút thuốc, quay lưng về hướng nàng đi tới, nhìn ra ngoài, nhưng đã cảnh giác việc bị “cướp” điếu thuốc bất ngờ… Nàng không có phản ứng gì, rẽ phải và đi thẳng. Phớt lờ hắn ư? Cảm giác này thật khó chịu. Vì thế, lúc nàng trở ra, hắn đã quay người lại, lưng tựa vào cột, tay cầm điếu thuốc gác lên thanh lan can, tay kia cho vào túi quần, chân bắt chéo. Nàng vẫn coi hắn như vô hình, đầu hơi cúi, bước nhanh gần như chạy qua mặt hắn.
“Lần này không cản à?” – Hắn chịu hết nổi, đành lên tiếng trước. Nàng thình lình quay lại, định giật lấy điếu thuốc, hắn vì bất ngờ nên hất tay lên nhằm “bảo vệ” nó, khiến đầu thuốc đang cháy ấn thẳng vào mu bàn tay nàng. Có vẻ đau, nàng rụt tay lại, nhăn mặt.
Hắn hơi hốt hoảng, buông rơi điếu thuốc và đứng thẳng lại: “Hảo…Hảo không sao chứ?”.
“Không sao.” – Nàng xoa nhẹ lên chỗ phỏng, rồi quay sang hắn, nháy mắt cười - “Nhưng lần này cũng đã cản được rồi”
Hắn cung tay cốc vào đầu nàng: “Hảo…ngốc thật!”. Nàng rụt cổ, lách người hướng về phía toalet.
“Ừ..Hảo luôn ngốc.” – Nàng bước đi và đầu ngóay lại – “Hoàng vào phòng đi, Hảo xối nước cho nó bớt đau chút!”

Hắn định đứng lại chờ, nhưng rồi lại nghĩ Long có thể sẽ để ý nếu 2 đứa vào cùng nhau, hắn nhanh chóng trở về phòng. Long đang mở quà, trên bàn chỉ còn lại 1 gói chưa mở, đó là cái hộp màu vàng có nơ đỏ mà nàng đã cầm vào ban nãy.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:27 pm

28.

Long từ từ mở gói quà 1 cách thận trọng… Cả phòng cũng chú tâm quan sát, vì đây có lẽ là món quà được gói đẹp nhất. Hắn cũng hồi hộp không kém Long, không biết vì sao. Một cặp cốc bằng sứ, loại 2 nửa ghép vào nhau. Mọi người ồ lên, rồi tủm tỉm cười. Một trong 2 cô gái giật cái thiếp nhỏ trên tay Long, đọc to:

“Sinh nhật thật vui và hạnh phúc nha Long. Chúc Long sớm tìm được nửa kia của mình!” – “Ôi chà… tình cảm gớm nhỉ! ” – Cô ta kèm theo câu nhận xét với cái giọng lanh lảnh. Cô gái còn lại thì vẻ mặt hơi buồn…
Mặt Long đỏ như Quang Công, chồm qua đọat lại tấm thiệp và miệng la lối vẻ mắc cỡ. Nó có vẻ rất sung sướng… Hắn đầu nóng bừng bừng, miệng ngậm tăm không nói câu nào, mắt dán hẳn vào cặp cốc.

Cửa khẽ mở, nàng bước vào. Mọi người đều cười và vỗ tay…Nàng ngơ ngác không biết rằng mình đang là nhân vật chính trong trò tinh quái của bọn họ.
“Chụp chung tấm hình đi nào!” – Một thằng hô lên. Những người khác kéo Long đứng dậy, ban đầu nó còn ngần ngại, nhưng rồi như lấy hết can đảm, bước tới chỗ nàng. “Hảo chụp hình chung với Long nhe, 1 tấm thôi.”
Trước sức ép của đám đông, nàng khẽ gật đầu, và cái gật đầu đó làm hắn đau tim không chịu được. Long dùng năm ngón tay khỉ đột của nó cào cào lại mái tóc, đứng sát vào nàng, cười toe. Long cũng đẹp trai nhỉ, nhất là khi cười, nhìn nó sáng bừng rạng rỡ. So với vẻ hào hoa của Long, thì hắn chỉ là 1 thằng bụi bặm. Chưa bao giờ hắn ghen với Long, nhưng lần này… cảm giác đó lại rõ ràng hơn cả.
Cô gái đọc tấm thiếp ban nãy khởi động máy ảnh, hắn đột ngột giật lấy: “Để tui chụp cho”. Rồi hắn quát: “Ê, khóac tay đi chứ! Đứng thế lên ảnh cứng ngắc”. Cả bọn liền hùa theo, hắn rú to nhất, có lẽ “con khỉ” đã từ Long nhập sang hắn rồi.
“Tụi bây nhiều chuyện quá! Hoàng, mày có chụp lẹ không tao cho mày cú Phong thần cước bây giờ!” Long cố gân cổ la và đe dọa. Hai thằng bạn Long chạy tới điều khiển cánh tay Long, kéo nó đặt lên vai nàng. Nàng nãy giờ như 1 tù binh bị bắt giữa rừng…mọi da đỏ, đứng im thinh như pho tượng. Hắn ngắm vào ống kính, bấm nút. Nàng không cười, chỉ hơi nhỏen miệng 1 cách miễn cưỡng, vẻ khó chịu hơi lộ ra mặt.

“Then kìu!” – Tiếng của Long. Hắn bỏ cái máy xuống. Nàng đang nhìn xoáy vào hắn, ánh mắt ngập tràn 1 tia lửa hờn giận. Còn hắn, lòng đầy ngổn ngang và bức bối…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:27 pm

29.

Hắn chở Long, còn nàng chạy song song 1 mình. Long say bí tỉ, chưa bao giờ hắn thấy Long như thế, có lẽ nó đã quá hạnh phúc… Suốt từ chỗ Karaoke đến giờ, quãng đường cả 3 đi chung, chỉ có thằng Long nói, rồi hát, hát, rồi nói, mà chắc chắn 99% là bây giờ nó cũng không biết mình đang lảm nhảm cái gì.

“…I never ask for more than your love…”

Lại cái bài ấy. Hắn ngán đến tận cổ.
“Mày có thôi đi không?” – Hắn rủa, dù biết rằng Long cũng chẳng tỉnh táo để nghe. Nàng vẫn không mở miệng.

Nhà Long trên đường về, cách nhà hắn 2 cây số, một căn nhà 3 tầng có cổng sắt với giàn hoa leo rất đẹp. Có lần hắn hỏi Long: “Hoa gì?” thì Long cười bảo rằng “Không biết” ; nhưng phút chốc sau nó lại nói: “Ê tao vừa nghĩ ra, nó tên là Gia Hảo”. Cái thằng điên không thể tưởng.
Sau khi tống tiễn thằng bạn vào nhà, chịu trận nghe mẹ Long trách móc: “Trời ơi sao con để nó uống nhiều vậy hả??”… rồi rinh đống quà cáp vào phòng cho nó – trừ cặp cốc sứ Long luôn ôm vào bụng, hắn xin phép cáo từ.
Nàng vẫn đứng chờ bên ngòai, sương đêm vây lấy thân người bé nhỏ. Nàng cúi chào người nhà Long, hình như là dì nó, còn hắn thì leo lên xe nổ máy.



“Sao Hoàng làm thế?” – Nàng đột ngột lên tiếng, khiến hắn phải mất gần 1 phút mới hiểu là nàng đang hỏi hắn chuyện gì. Bằng thái độ thản thừng, hắn chỉ nhếch mép cười.
“Hoàng nghĩ gì khi bảo Long khóac vai Hảo?” – Nàng hơi cao giọng, mặt quay sang nhìn hắn.
“Không có ý gì hết. Vậy cho tình cảm.” – Hắn đáp nửa đùa, nửa thật. Câu nói đầy mâu thuẫn.
“Tình cảm là sao?” – Nàng có vẻ uất ức – “Hoàng có biết, xém chút là Hảo đã bỏ chạy khỏi đó…” và mắt nàng đỏ hoe. Lòng hắn đau như cắt, hắn có cảm giác mình vừa phạm tội gì khủng khiếp lắm, tim hắn mềm nhũn như nước. Hắn im lặng.

Ùynh.

Nàng vừa tông vào 1 chiếc tải nhỏ đang đậu ở lề đường, trong xe không có tài xế. Nàng mất thăng bằng, ngã sóng sòai theo chiếc xe. Hắn hốt hoảng cho xe lùi lại, nàng đang cố gượng dậy và đỡ chiếc xe lên, mắt vẫn đỏ. Hắn gạt chống xe, chạy đến giữ ghi đông, nàng hất ra giận dỗi: “Không cần!”
“Xem có bị gì không đã!” – Hắn quát, tay bóp chặt tay nàng để gỡ nó ra khỏi cái ghi đông mà hắn đang múôn đỡ lấy.
“Á”
“Đau hả? Bị thương rồi chứ gì?”
“Chỗ lúc nãy Hoàng làm phỏng thì có!”
“À..ờ… để coi nào…” – Hắn nâng nhẹ bàn tay nàng lên, thổi phù phù. “Hết đau chưa?”
“Ghét Hoàng lắm!!!” – Nàng giật tay, quệt nước mắt đang rưng rưng, lên xe khởi động và…chạy vù mất, để lại phía sau hắn đang đứng chơ vơ.

“Mừng là Hảo không sao” – Hắn thì thầm. Quãng đường còn lại chỉ còn mình hắn mà thôi…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:28 pm

30.

“Anh Hoàng!”

Hắn vừa uống ngụm nước, thì có tiếng Linh gọi giật phía xa, trong chốc lát, cô đã chạy đến sát bên hắn.
“Làm sao em tìm được tới đây?” – Hắn hỏi.
“Quốc chỉ em. Hôm nay thầy em nghỉ, em đến xem đội banh của anh tập, mà lại không thấy anh…” – Linh vừa thở, vừa nói. Hắn vuốt lưng cô, đưa ly nước mới vừa múc trong thùng: “Từ từ thôi… Uống chút nước đi”.

“Mai đá tứ kết rồi, anh nghỉ tập hòai à!” – Linh bỏ cái ly trống xuống.
“Đi cày thế này làm sao tập?!” – Hắn ngồi xuống cạnh Linh. “Mà anh không cần tập, đá giỏi bẩm sinh rồi” Hắn cười hehe.
“Anh đi làm thế này để có tiền đưa cho em phải không?” – Giọng Linh bỗng buồn hẳn, áy náy – “Nếu vất vả thế thì em không cần đâu, em cũng đã xin làm phục vụ ở 1 nhà hàng của người Hoa rồi”
“Hả?” – Hắn ngạc nhiên bất thường, hóa ra không phải chuỵên gì Linh cũng cho hắn biết trước. – “Ờ..thì tùy em.”
“Vậy anh nghỉ ở đây đi!” – Linh đề nghị. “Em không muốn nhìn anh phải…”
“Anh thích làm ở đây!” – Hắn cắt ngang, và như mọi lần, hắn luôn là kẻ cầm quyền ngưng mọi tranh luận giữa 2 đứa – “Thôi, anh phải làm việc. Chiều ra sớm anh sẽ ghé dợt chút. Em về đi”
Linh hơi buồn, nhưng cô vẫn nghe theo hắn. Người con trai đó luôn có 1 thứ quyền lực mạnh mẽ đối với cô… “Anh ấy luôn làm theo ý mình” – Linh vẫn thường bảo với Quỳnh như thế.


Công trình sắp hoàn tất nên anh Cường cho hắn về sớm. Mới gần 4h, hắn tạt ngang sân tập của trường. Đến nơi hắn chỉ thấy có Long đang ngồi cột dây giày.
“Tụi nó đâu?” – Hắn thảy cái nón xuống, chống nạnh đối mặt với Long.
“Về hết rồi. Tao ở đây chờ mày vì Linh nói mày sẽ ghé” – Long trả lời, đứng dậy. “Mày không mang giày theo hả? Nhìn mày giống dân culi dễ sợ!”
“Không. Mày còn dư đôi nào?” – Hắn chẳng thèm cãi cọ về câu nhận xét của Long. Long lôi trong túi ra 1 đôi giày, thọat nhìn là biết của thằng Khoa – bạn cùng lớp với Long, vì chân hắn và chân Khoa cùng cỡ.
“Mai đá với trường nào?” – Hắn dắt trái banh ra sân.
“Kinh tế” – Long đáp nhanh, chạy theo, hướng ra phía khung thành.
Hắn hơi khựng lại: “Kinh tế?”
“Kinh tế thì sao? Tụi nó đá thường thôi. No problems!” – Long nhảy lùi đưa lưng vào khung thành, chỉnh lại cái găng tay. Long là 1 thủ môn cừ nhất trường, trong khi hắn là tiền đạo ghi bàn khá nhạy, năm ngoái chỉ kém vua phá lưới của giải sinh viên 1 bàn duy nhất.
Hắn đặt trái banh xuống chấm phạt đền: “Trường của…Hảo?”
“Ờ hen.” – Long hơi ngớ ra – “Mà chắc Hảo không đi coi đâu. Nào giờ Hảo không khoái bóng đá!”
“vậy hả?” - Hắn co giò sút……

Không vào, trái banh nằm gọn trong tay Long.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:28 pm

31.

“Em để ý thằng số 3, nó nổi tiếng nóng tính và chơi thô bạo” – Thầy Mẫn huấn luyện nói nhỏ vào tai, hắn gật đầu:

“Ok”.

Sân bóng cho giải Sinh Viên không lớn, từ đường biên dọc đến chỗ khán giả ngồi chưa tới chục mét, cổ động viên còn có thể tràn xuống gần hơn. Vòng tứ kết đã diễn ra 3 trận, còn trận này là trận cuối, sinh viên 2 trường ngồi chật kín dãy khán đài. Băng rôn, cờ xí… xôm tụ không kém gì các giải đầu lớn, khiến tâm trạng hắn rất hào hứng. Hồi vòng loại hắn không đá trận nào, chỉ ngồi ghế dự bị vì thầy Mẫn giữ lại làm lá bài chủ.
Hắn lia mắt trên dãy ngồi của Trường Kinh tế, đông quá, không thấy rõ ai. “Chắc là cô ta không đến đâu!” – Hắn nhủ thầm, nhưng rồi lại tự vò đầu – “Đồ khùng, cô ta có đến không thì mắc mớ gì”.

Cả hai đội tuần tự bước ra sân đứng thành hàng. Bên đối thủ có vẻ lộn xộn, mặt mày căng thẳng, hắn loáng thoáng nghe được mấy câu: “Thằng Vĩnh làm cái quái gì thế, bỏ đi đâu mất!” – “Nó sắp vào rồi, tao vừa gọi…”
Tại khu vực dành cho cầu thủ dự bị-hậu cần cũng là chỗ của cổ động viên, 1 thằng mặc áo số 10 đội Kinh tế chen vào, tay anh ta nắm cổ tay 1 cô gái dắt theo. Không thể tin được, hắn sửng sốt, quay sang Long đang khởi động khớp tay…

“Long! Mày xem kìa!” – Hắn gọi và hất mặt về hướng tay số 10 đó.

“Hảo???” – Thằng Long la lên như bị cắt tiết, nhưng hắn đã kịp bụm miệng nó lại, thì thào: “Kệ xác cô ta, rõ chưa?” và hắn bóp nhẹ cổ Long: “Nhiệm vụ của mày là nhìn trái banh, không phải hướng đó!” Hắn bỗng thấy hối hận, lẽ ra không nên cho Long biết sự có mặt của nàng.
Hắn chạy chậm ra sân sau tiếng còi khai cuộc của trọng tài, mắt liếc về chỗ nàng 1 cách bí ẩn. Hôm nay trông nàng khác quá, cái quần lửng quá gối, áo sọc xanh đậm- màu áo đồng phục của đội Kinh tế, tóc cột cao giấu trong chiếc nón lưỡi trai… Hắn không biết làm sao mà hắn có thể nhận ra nàng ngay trong tích tắc đó…
Từ hồi tên số 10 vào, nét mặt của các cầu thủ đội kia bỗng giãn ra, tự tin hơn hẳn, hắn cũng đoán đựơc đó là Vĩnh – nhân vật chủ chốt trên hàng công. Quả thật, Vĩnh có kỹ thuật cá nhân khéo léo, 1 mình quần đảo hàng hậu vệ đội hắn hơn 15 phút đầu. Mỗi lần tên ấy có bóng, khán đài bên KT lại ào ào la hét… Thằng Long có vẻ rất vất vả với mấy cú của Vĩnh. Thế mà hôm qua nó vừa bảo: “Tụi nó thường thôi, no problems” – Hừ, cho mày chủ quan, thằng quỷ!

Khoa dốc bóng xuống biên trái, hắn chạy nhanh vào giữa. Thình lình Khoa tạt ngay, hắn liền bật cao đón đầu, trái bóng trượt ngang, đi vào chân hậu vệ của đối thủ. Hắn khụyu xuống, choáng váng. Thật kỳ quặc, trước giờ hắn vẫn thường đội đầu như vậy, có sao đâu… Tiếng cổ động viên trường hắn ồ lên tiếc rẻ… Khoa vỗ vai khi hắn vẫn đang ở tư thế ngồi quỳ, tay chống xuống sân: “Mày có sao…?” Hắn lắc đầu, chốc lát hắn đã có thể đứng dậy bình thường.

Cuối hiệp 1, trong 1 pha càn quét, Vĩnh đã đánh gót cho đồng đội lao xuống, sút căng làm bó tay Long. Đội hắn bị dẫn trước 1 – 0. Hắn thoáng thấy Vĩnh quay mặt về hướng chỗ hậu cần, tung 1 cái hôn gió, mỉm cười với nàng. Nàng đưa tay lên cao vỗ đều, cười tươi tắn… “Nhảm!” Hắn tỏ ra khinh bỉ, tự hỏi không biết thằng Long có chứng kiến cảnh ấy. À..Không, nó bây giờ đang gục đầu trong khung thành, tay đấm thình thịch xuống đất.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:28 pm

32.

Phút nghỉ giữa hiệp, thầy Mẫn lo lắng ra mặt, quát tháo om sòm. Chợt ông quay sang hắn: “Em có ổn không? Lúc nãy bị chóng mặt à?”
Hắn xối nước vào mặt, uống cạn hộp sữa của Linh vừa mua, lắc đầu: “Không sao, em khỏe.”, rồi giơ cái hộp sữa rỗng lên. “Nạp năng lượng rồi, chắc tại đói!”

“Đại tẩu chăm sóc đại ca kỹ nhé!” – Quốc láu lỉnh. Cả đám cười rần. Linh hơi thẹn thùng, im lặng, khác hẳn lúc cô nàng gào thét ngòai sân.
“Vậy thì cố gắng lên”. Giọng thầy Mẫn chấm dứt buổi nghỉ giải lao.


Long có vẻ không bận tâm đến nàng, nó sôi sục lửa quyết tâm bảo vệ khung thành. Từ đầu hiệp 2 đến gần 25 phút trôi qua, nó đã cản phá được cả chục cú sút hiểm của đối thủ chứ chẳng ít. Nếu có giải “ngôi sao sáng” của trận đấu thì hẳn phải là Long chứ không ai khác. Bên đội kia có vẻ thấm mệt và ỏai, dần lui về cố thủ. Khoa cũng đổi vị trí chơi ở tuyến giữa, đẩy Hưng lên đá cặp với hắn. Sự thay đổi này khiến bên kia lúng túng, và mang về cho Hưng 1 cơ hội tuyệt vời, nó đã không bỏ lỡ sút chéo góc cân bằng tỉ số 1-1. Trong nỗi hân hoan ôm mừng với đồng đội, hắn chợt nhìn sang…ánh mắt nàng rạng rỡ, hình như nàng đã khẽ cười…Quỷ quái, hắn đang làm gì thế, thậm chí thằng Long đã phớt lờ nàng, thì hắn lại đi để tâm từng phút… “Dẹp ngay!” – Hắn quả quyết với bản thân.

Khi trận đấu dần về cuối, cả 2 đội đều khá thận trọng, nên nhịp độ chùn hẳn và buồn chán. Đón đường bóng từ Quốc, hắn bỗng lao lên trên như cơn lốc, tiếng cổ vũ được dịp bùng lên, khán giả đứng dậy hàng lọat. Chỉ còn 5 phút nữa là kết thúc… Hắn phải dứt điểm thôi. Định vị khung thành đã bị khép chặt, khó lòng sút trúng mục tiêu, hắn chờ đợi thằng số 3 đội bạn nhào tới… Và ngay khi nó khẽ giơ chân chuồi bóng, hắn khụy nhẹ chân ra trước, 1 tiểu xảo! Hắn lăn đùng ra giữa vòng cấm địa, ôm chân nhăn nhó.

“Phạt đền đi!!!Phạt đền!”
“Đồ thô bạo, chơi tồi!”

Dĩ nhiên đó là tiếng của các cổ động đội hắn. Tội nghiệp tên số 3, nó điên lên như 1 con thú, càng nóng nảy càng hư chuyện, nó chửi thề ngay trên sân và bảo hắn là “thằng giả đò khốn nạn”. Lập tức, do nó đã có “tai tiếng” ở giải, vị trọng tài không ngần ngại rút thẻ vàng và chỉ tay vào chấm phạt đền. Hắn đã thành công.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:29 pm

33.

Đóng kịch phải đóng cho đạt, hắn quằn quại trên cán - đúng ra chỉ là tấm vải nylon dày - khi được khiêng ra sân. Mấy săn sóc viên đổ tới, xoa bóp, Linh cũng lo sốt vó, nhưng khi thấy hắn nháy mắt đầy láu cá, Linh hiểu ra, véo nhẹ vào chân khíến hắn la oai oái…

Khoa điềm tĩnh chỉnh bóng, sút phạt đền ấn định tỉ số 2-1. Tiếng reo mừng pha lẫn tiếng chửi rủa!

Hắn trở thành anh hùng, như 1 ông vua, nằm dựa trên chiếc ghế dài, chân gác lên mấy cái túi, thầy Mẫn đi ngang cốc vào đầu hắn – “Tôi đâu có dạy cậu chơi trò ấy?!” rồi cười. Hẳn là ông biết hắn đã làm gì, mấy thằng trong đội cũng biết tỏng – đối thủ lại càng rõ, nếu có ai đó chắc chắn không biết, thì ngoài trọng tài, chỉ có 1 người. Khờ kinh khủng, nàng rời khỏi chỗ ngồi của mình, chạy sang chỗ hắn đang thản nhiên ăn cà rem, mặc cho phía sau mấy cô bạn cùng trường của nàng la lối: “Con Hảo, làm gì đó? Sao qua đó?? Phản bội hả? Về đây mau…”…

Hắn nhả cây kem ra, ngồi thẳng. Nàng bị cản lại bởi mấy cô gái trường hắn, cái áo sọc xanh của nàng quá rõ. Họ chưa xô nàng té là may lắm rồi. Nàng lại không có “đồng bọn” phía sau, tất cả họ đã bỏ về…

“Bạn đi qua đây làm gì?”
“Trận đấu kết thúc rồi, qua chơi võ mồm chắc?”
“Thôi chấp nhận sự thật đi”
“Số 3 đội bạn chơi bẩn thế”
… Mấy cô nương đó cứ ong ỏng, rồi mấy thằng trong đội thì cười cười… Nàng cố chen vào, giọng tha thiết đến đáng thương. “Mình chỉ muốn xem Hoàng có sao không thôi?”

“Nó không có gì đâu, Hảo về trước đi.” Long từ đâu xuất hiện, tay tháo chiếc găng ra, tách đám lố nhố đang bao quanh nàng - “Hảo mà ở đây thêm vài phút là gay đấy!”
“Không” – Nàng đáp gọn, gạt Long ra – “Hoàng có vẻ đau ghê lắm…” Mắt nàng ánh lên 1 tia nhìn xót xa.

“Đồ ngốc! Hảo là con ngốc!”- Hắn bực mình nói thầm trong cơn thương yêu vô tận trước vẻ lo lắng đến ngờ nghệch của nàng. Hắn đứng dậy, cố ra dáng đi cà nhắc, dù sao cũng còn ở khu vực sân bóng, lỡ trọng tài hay ban tổ chức mà thấy thì mệt. Hắn tiến đến trước mặt nàng, đứng cạnh Long.

“Không đau nữa!” – Hắn nói – “Hảo đâu cần phải như vậy? Hoàng…”. Hắn khựng lại khi thấy dáng Vĩnh đang chạy đến từ sau.

“Hảo làm gì ở đây?” – Vĩnh hỏi nhỏ, trong sự xô đẩy của mấy cô nương…

“Hoàng… ý Hảo là…người đó… là bạn của Hảo. Hảo muốn biết liệu Hoàng có bị gãy chân không thôi…”
Anh ta nắm lấy cánh tay nàng, kéo đi. “Nó giả đò đó! Mình về đi”.

“Cái gì? Ai giả đò?”
“Nói thế mà nghe được à?”
…Lại là mấy cô nhỏ. Quả thực không có mấy cô ấy thì mất cả thú vị! Vĩnh không thèm quan tâm, lôi nàng đi, nàng vẫn ngoáy nhìn hắn – “Sao có thể thế được… Không phải đâu…” Dù cố thóat nhưng sức lôi của Vĩnh vẫn thắng nàng, dáng nàng dần xa. Các cô lườm ngúyt vài tiếng, rồi cũng tản đi. Hắn và Long dõi theo 1 lúc thì tiếng của Linh bật ra ngay bên cạnh: “Chị ấy là ai thế anh?”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:29 pm

34.

Uống mừng chiến thắng với toàn đội, hắn và Long đều ngà ngà say, quên cả việc tối còn đi làm. Thầy Mẫn phải quát to và gằn giọng mới ngăn được lũ sinh viên của ông đang hừng hực khí thế…nhậu nhẹt.

Linh theo sau hắn đang bước đi lảo đảo. Long đã ngồi trên xe Khoa – người ít uống nhất, hỏi với sang:

“Em coi chừng, nếu nó không chạy được…thì em hãy…”

“Sao không được?” - Long chưa dứt lời thì hắn đã gạt ngang – “Tao ổn!”

Linh nháy mắt với Long tỏ ý rằng cô biết phải làm gì, và do đó Long cũng thôi không cự nự hắn. Dù sao, Linh cũng là 1 cô gái khôn ngoan và khéo léo…



“Anh vào uống trà nóng cho bớt say rồi về” – Linh bước xuống xe, nói nhẹ - “Anh về 1 mình trong tình trạng thế này thật em không an tâm.”

“Chưa biết anh à?” – Hắn giữ đầu cúi khi nói – “Anh đã nói là anh ổn. Em vào đi.”

Linh rút chìa khóa xe, chạy nhanh vào phòng mình. Hắn hơi bất ngờ và có vẻ bực dọc, tuy thế cũng quày quả vào theo, sau khi dựng xe ở sân trong và chào ông chủ nhà trọ.

Ngồi được 5 phút, hắn bắt đầu thấy buồn ngủ… Mắt hắn cứ díp lại. Linh còn đang loay hoay pha trà với chiếc bình điện vừa mượn được. Hắn ngả người nằm xuống, chỉ trong chốc lát, hắn chẳng còn biết trời trăng gì nữa.

Tút tút tút..

Chiếc điện thoại trong túi rung báo tin nhắn, khiến hắn tỉnh giấc. 08:16 PM–vậy là hắn đã ngủ gần 1 tiếng. Hắn lờ đờ ngồi dậy mở Inbox. Tin của Long: “Mày về nhà rồi chứ? Giờ tao ngủ! Mệt quá!” Sau khi trả lời Long cụt ngủn “OK, nightmare for u”, hắn mới để ý thấy Linh đang ngồi ngủ dựa vào tường, bên cạnh chiếc nệm hắn đã nằm, ly trà đã nguội hẳn đặt trên bàn. Tội nghiệp, em cũng đã mệt mỏi nhiều…Hắn lay Linh dậy. Cô mở mắt, nhìn hắn, thoáng cười: “Anh thức hồi nào rồi vậy?”

“Em nằm xuống đây, ngồi thế làm sao ngủ ngon được.” – Nói xong hắn chống tay đứng dậy. Linh kéo cánh tay hắn giữ lại: “Cho em mượn tay anh 1 lát…”

*******
...............
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:29 pm

35.

Linh gối đầu lên tay trái của hắn, còn tay phải hắn gác sau đầu mình.

“Hôm nay anh thật là láu cá!” – Linh thủ thỉ - “Nhưng anh giỏi lắm!”

“Ừ..” – Hắn cười, như thể nó là điều tự nhiên. Mắt hắn ngó lên trần nhà, có 1 con thằn lằn đang tặc lưỡi. Sao không khí lại im ắng ngột ngạt thế này.

“…Anh có yêu em không?” – Giọng Linh có cái gì bức rức..

“Còn phải hỏi à?” – Hắn quay sang nhìn cô người yêu. Các cô vẫn thi thoảng hỏi vẩn vơ thế đấy!

“Không, em muốn câu trả lời lần nữa, ngay lúc này!” – Linh bỗng cao giọng hơn, và quả quyết hơn.

“Ừ…dĩ nhiên là anh có yêu…” – Vẻ mặt hắn căng ra, như thể hắn đang bị thẩm vấn và vừa nói cái gì đó không thật.

“Vậy…hôn em đi!” Linh rướn người sau câu nói làm hắn sửng sốt ấy, mặt cô đang kề rất gần. Hắn bối rối, vâng, hẳn phải bối rối thôi, cho dù hắn sành sỏi trong “vụ” này thế nào đi nữa… Linh đang tấn công hắn!!

“Lâu rồi anh không hôn em” Linh lại nói thì thào.

“Mới đây thôi…” – Hắn có vẻ yếu đuối lạ thường.

“Không! Lần ấy là em hôn anh!” – Linh ngúng nguẩy – “Em nhớ nụ hôn nồng nàn của anh…lần đầu tiên…” – Giọng cô dịu dần và buồn bã.

Hắn khẽ chạm vào môi Linh, hắn thề là hắn đã rất muốn hôn cô bằng tất cả tài hoa của hắn …Hắn đã cố, thật sự… nhưng… hắn không thể. Hắn không thể khi trong hắn không có tí cảm xúc nào, không ham muốn, không rung động, không say mê. Chỉ có sự gượng ép giả tạo. Hắn quay mặt đi.

“Xin lỗi em…”

“Không phải là anh của em.” – Linh nuốt nước mắt chực trào. – “Có ai đó đã bước vào tim anh và mang anh đi khỏi em”.

Hắn nghe Linh nói, đầu óc xoay mòng. Lẽ nào…? Không, điều đó không đúng! Em sai rồi, anh vẫn là anh!

“Đừng có nói nhảm, chỉ là anh hơi mệt.”- Hắn đứng dậy và bước ra cửa - “Anh về!”. Linh ngồi dậy dựa người vào tường, ôm gối, nói vọng theo. “Đừng trốn tránh và dối lòng. Là chị ấy – người ban chiều đã chạy sang...” Giọng cô bình thản và lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn không nhìn lại, cũng không đáp thêm câu nào, đóng sập cửa, bỏ mặc Linh bên trong đang bắt đầu khóc… “Tình yêu của chúng ta, có phải vì đã xây trên 1 thứ cảm giác phấn khích bồng bột tuổi trẻ, nên nó không đủ sâu, đủ lớn để giữ con tim gã lang bạt kỳ hồ như anh, hay là… thực ra anh chưa từng yêu em?”… Linh tự hỏi trong nỗi đau cô độc.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:30 pm

36.

Hắn chạy tà tà và nghĩ ngợi miên man lời của Linh. “…có ai đó đã bước vào tim anh…” Ai đó? Hắn đưa tay trái sờ vào ngực trái, rồi lắc đầu cảm thấy mình sao ngớ ngẩn. Hắn vuốt mặt, hình như trời đang mưa lất phất…
Về tới đầu hẻm, hắn đã sớm nhận ra nàng đang đứng nép dưới mái hiên nhỏ, co ro khóac chiếc áo khóac kaki màu xám. Không phải áo len trắng… nhưng nàng vẫn như 1 thiên sứ mảnh mai… Hắn nhấp ga vọt ngang, ngó lơ nàng.

“Ơ… H….Hoàng!!… HOÀNG!!!” – Nàng gọi lớn và cố vẫy tay gọi nhưng hắn vẫn chạy cắm đầu. Con hẻm dẫn từ đường cái vào nhà hắn chưa tới 30m… Hắn trong phút chốc đã tới được nhà và nhanh chóng cho xe vào, vội vàng đóng cửa…Thế mà, khi cái dáng chạy dưới mưa của nàng tiến gần, tay hắn như hóa đá trên cánh cửa.

“K..hông..thấy Hảo ?” – Nàng thở hì hục, khom người chống tay lên gối.
“Thấy, nhưng…” – Hắn ngập ngừng
“Nhưng sao..?” – Nàng hỏi hờ hững, vì mắc chú tâm đến 1 vấn đề khác. Nàng nhìn chúi mũi vào chân phải của hắn, vẻ ngơ ngác đến tội nghiệp – “…Ủa? Chân Hoàng…không sao rồi à?”

“Hãy thôi đi…” – Hắn bỗng lớn tiếng – “Đừng có bận tâm tới tôi, tôi có bạn gái, Hảo không biết à? Tôi không muôn gặp Hảo, không muốn thấy Hảo” – Hắn bước ra – “…vì thế, đừng xuất hiện trước mặt tôi, nếu không…”- rồi hắn nuốt phần còn lại của câu nói – “… tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra!!”

Nàng giữ ánh mắt hướng xuống, người vẫn khom trong vài giây , rồi nàng lùi lại 2 bước, ngước lên nhìn hắn, ánh mắt ngỡ ngàng quá đỗi. Không nói 1 lời nào, nàng cứ đứng im như pho tượng.

3 giây.

10 giây..

30 giây… 1 phút.

Hai phút trôi qua mà nàng vẫn cứ đứng như thế. Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Môi nàng tái hẳn đi, tóc nàng rũ theo nước mưa, nhưng đôi mắt vẫn sáng bừng và nóng hổi. Hắn nghe lồng ngực mình như vỡ ra.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:31 pm

37.

Đôi khi người ta sợ phải đối mặt với sự gục ngã của chính mình, và thế là họ chủ động phản kháng trước. Nhưng việc đó có thể là 1 sai lầm, ít nhất là trong trường hợp của hắn. Ngay lúc này đây, hắn thực sự đầu hàng. Hắn chạy ra, nắm lấy cổ tay nàng cố lôi vào nhà, nhưng nàng không hề nhúc nhích, ngay cả 1 centimet.

“Hảo…Hảo điên à?” – Hắn quát – “Muốn tắm mưa?”

“……”

Hắn, bằng cả sức mạnh của mình, quàng tay qua vai và kéo nàng vào trong. Nàng không kháng cự, cuối cùng cũng bước theo hắn dù miệng vẫn không hề hé mở. Hắn đặt nàng ngồi xuống, còn hắn thì ngồi ở tư thế quỳ trước mặt nàng, tay vịn lên thành ghế.

“Hảo…làm ơn nói gì đi!” – Giọng hắn như van nài – “Thật tình… Hoàng không…”

“Hảo biết…” – Nàng cất tiếng thì thào cắt ngang lời hắn trong khi đầu cúi xuống – “…rằng Hoàng có bạn gái. Hảo cũng biết, rồi 2 người sẽ lấy nhau… Long nói, Hoàng rất yêu Linh… Hảo biết hết…” – Hắn bỗng thấy tay mình nóng hổi. Có phải là…nước mắt? Hắn nghiêng đầu cố nhìn đôi mắt nàng, nhưng nàng quay đi, tay dụi mắt.

“Xin lỗi… Hảo chỉ không biết… là tại sao Hảo lại thế...nếu Hoàng có chuyện gì, thì cũng không tới phiên Hảo lo…mà…”

“Hảo khóc à?” – Hắn không để nàng nói hết câu.

“……không…” – Nàng đáp – “…nước mưa…”

“Nói dối. Nước mưa không nóng mà rất lạnh. Rõ ràng thứ vừa rơi xuống tay Hoàng là nước mắt của Hảo.” – Hắn vén mái tóc nàng, và xoay cằm nàng lại – “Mắt Hảo đỏ hoe kìa!”
Để tránh ánh nhìn đăm đăm của hắn, và để hắn không thấy sự yếu đuối vỡ vụn của mình, nàng cố đứng dậy ra về… Hắn đột ngột giữ nàng lại, và chồm sang ôm nàng vào lòng, siết chặt như không bao giờ muốn buông ra. Ngoài trời, mưa vẫn không ngừng rơi…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:31 pm

38.

Nàng trong vòng tay hắn yếu ớt như 1 con mèo ướt, lạnh ngắt, run rẩy.. Hắn nghe tim mình và tim nàng cùng đập những nhịp giống nhau. Cái nhịp đập hắn chưa bao giờ có khi ôm Linh. Nó căng thẳng, đau đớn mà lại ngọt ngào vô kể.

Nàng đẩy nhẹ hắn ra, nhưng vòng tay hắn thì cứ siết chặt. Hương tóc nàng thấm vào tận ngóc ngách nào đó trong tâm trí hắn. Hắn sẽ không để thiên thần bay đi, bất chấp tất cả… mặc kệ Long, mặc kệ Linh, hắn chỉ cần nàng là đủ…

Tiếng mở cửa khiến cả hai giật mình và hắn đành buông nàng ra khi thấy bóng dáng bé Vy. Nàng vuốt mặt bối rối và chạy ào ra ngòai trong sự ngỡ ngàng của hắn và con bé. Lòng hắn muốn đuổi theo, nhưng chân hắn thì cứ đóng đinh tại chỗ.

“Dzụ gì dzậy?”-Bé Vy hỏi với cái giọng tinh quái. Hắn trừng mắt nhìn nó với ý nghĩa nó sẽ ăn đòn nếu còn nhiều chuyện.
“Con bé nhà ông Tâm đấy à?” – Theo sau con bé Vy, là má hắn.
“Phải.”- Hắn đáp ngắn rồi đi về phòng, leo lên giường. Mọi chuyện đã bắt đầu trở nên rối rắm. Hắn đã làm gì? Và đã nghĩ gì? Hắn đâu biết rằng, hắn đang dấn sâu vào cái hố sâu tình cảm đến không thể dứt ra được.
………
Nửa đêm hắn nghe có tiếng cãi nhau. Chắc là ba hắn và vợ. Ban đầu hắn định không bận tâm, vì chuyện hục hặc của họ thỉnh thỏang vẫn xảy ra, hơn nữa, cứ cái đà ba hắn về khuya thế này, không có cãi vả hắn còn thấy khó tin hơn.
Tuy nhiên, tiếng qua lại mỗi lúc một căng và nặng nề. Hắn bò dậy bước ra phòng khách. Ba hắn trong bộ đồ xốc xếch và lè nhè say đang ngồi đó. Còn … người phụ nữ kia thì đang khóc tấm tức. Bé Vy níu góc màn vẻ sợ hãi.

“Ông… còn chối?? Không bồ bịch mà cứ đi đêm là thế nào? Tôi biết, tôi không dịu dàng đảm đang, tôi là người buôn bán thô kệch… Nếu không yêu, ông lấy tôi về làm gì…?”

“Thôi đi..” – Ba hắn chỉ nói giọng khàn đặc và mệt mỏi.
“Má à, vào ngủ đi. Đang khuya…” – Hắn kéo tay bà nói nhẹ, nhưng bà vùng ra và cứ gào khóc. Thật bực mình. Phụ nữ luôn nhạy cảm thế sao?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:32 pm

39.

Cuối cùng, bà dằn tấm đơn Ly dị trước mặt ông. Cả hắn và ba hắn đều sững sờ. Nhưng điều hắn cảm thấy không thể đoán được là trong lúc thiếu tỉnh táo, ba hắn ký cái rẹt và vào phòng xách vali đi ngay, sau khi quơ mấy bộ đồ.

“Cái nhà này là của tôi, nhưng coi như tôi cho bà, cảm ơn công lao bà đã nuôi thằng Hoàng mấy năm nay và chăm sóc tôi. Bà sống với tui mà không tin tưởng được thì kết thúc cho xong.” – Ông nói 1 hơi dài, dù đang có men rượu, nhưng lại có vẻ rất nghiêm túc.

Ông đi mà không lấy xe, chỉ lăm lăm lao thẳng ra ngòai.. Bé Vy ôm mẹ nó khóc, hắn vội chộp chiếc chìa khóa xe, nổ máy chạy theo ông. Nếu không còn ba, hắn cũng chẳng có lý do gì ở đây.

………

Hắn đón ba hắn trên đường và cả hai chạy thẳng về nhà cũ ở ven ngoại thành - Bình Chánh. Căn nhà đang cho thuê bán tạp hóa gì đó, khúc sau vẫn để trống.
Ở đây, hắn thấy bình yên. Nhớ những ngày còn mẹ. Cảm giác hả hê khi nghĩ rằng cuối cùng, ba nó cũng không thể chịu nổi người đàn bà khác ngoài mẹ.

Nhưng… hắn không thấy nàng mỗi chiều đi ngang cửa sổ. Không biết, nàng có nướng bánh cho hắn?
Điện thoại reo. Là Long.

“Mày dọn đi đâu?? tại sao? có chuyện gì?” – tiếng Long dồn dập
“Về vườn.” – Hắn đùa mà cũng có chút thật.
“Thằng điên! mày ở đâu, tao tới?” – Long không giữ được kiên nhẫn, quát to.
“Thôi, xa lắm. Để tao ghé mày!”
………
Tuy là bạn thân nhiều năm nhưng hắn hiếm khi vào phòng Long. Hai thằng con trai rục rịch trong phòng thủ thỉ thật là chuyện kinh dị nhất trên đời. Nhưng vì Long bảo ở nhà đang trống người, nên hắn cũng không kêu nó ra quán làm gì.

“Chuyện nghiêm trọng thế?” – Long ném chai nước cho hắn và hỏi.
“Uh. Giờ ba tao và tao sống ở đó luôn” – Hắn tu 1 hồi. Ngó quanh. – “Phòng mày coi cũng ngăn nắp gọn ghẽ như tiểu thư hẻ?”
“Ở đó xa chết mồ. Sao mày đi làm?” – Long ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh – “Mà biết gì không, quán bar đóng cửa rồi. Kinh doanh thuốc lắc bị tịch thu giấy phép!”
“Hả?? có vụ đó nữa à?” – Hắn sặc nước sau lời Long – “Mất việc rồi?!”
“Ừ. Tao hôm qua gọi tới quán, mới biết chuyện. Chắc tao thôi làm luôn.” – Long hơi thở dài. Song, mắt nó khẽ sáng khi đem khoe hắn cái màn hình điện thoại với tấm ảnh chụp trong phòng Karaoke – “Đẹp ko mậy?”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:32 pm

40.

Hắn liếc cái điện thoại. Mặt nàng gượng ép đến đáng thương, trong khi thằng Long tỏ ra hớn hở. Hắn tự hỏi tại sao hắn lại cảm thấy ko thoải mái? – “Mày có cần sến tới vậy ko?” – Hắn hạ giọng chán chường.

“Sến gì?- Long vẫn nhìn màn hình, cười mím chi – “Tao hạnh phúc mỗi khi nhìn thấy nó”

Vẻ quả quyết và khẳng khái của Long làm hắn thêm bức bối. Hắn bảo Long: “Mày chở tao ghé nhà coi con bé Vy chút”. Long đồng ý.
Thật ra, hắn chỉ muốn chạy ngang nhà nàng, dù bản thân hắn cũng ko thừa nhận, chứ hắn thì thăm thú gì nhỏ em cùng cha khác mẹ của mình. Chỉ tội Long, bắt đầu nghĩ rằng thì ra cái thằng này coi vậy mà ko phải vậy, nó cũng tình cảm ghê lắm…
……

Hắn về nhưng ko vào, vì thấy cửa đóng kín, bảo Long vòng trở ra, hóng gió tí chút. Hai thằng đang ngắm trời đất say sưa thì chợt hắn nhìn thấy nàng, đang cà nhắc đi bộ về hướng nhà ở đường bên kia. Long cũng thấy, dĩ nhiên. Hắn không nghĩ được nhiều hơn 3 giây, nhảy vọt xuống xe và lao ra băng qua đường…

Chỉ có thiếu tí xíu là hắn đã bị chiếc xe taxi tông phải. Bản thân hắn cũng không bận lòng chuyện đó. Chỉ có Long là nhìn hắn 1 cách sâu xa và ngỡ ngàng. Trong khoảnh khắc, Long đã nhận ra 1 điều, thằng Hòang bạn thân của nó, ko chỉ coi Hảo là 1 cô hàng xóm bình thường…

“Sao vậy??” – Hắn nói trong hơi thở gấp gáp. Long băng chậm theo xe sang sau.
“Bị té xe…” – Nàng cười nhạt dù mặt hơi nhăn lại – “Mấy bữa nay đi đâu ko thấy Hoàng ở nhà?”
“Nó dọn nhà ra Bình Chánh rồi.” – Long chen ngang trả lời thay và mắt vẫn liếc hắn. Hắn dường như không thèm để ý tới câu hỏi của nàng lẫn câu trả lời của Long, cúi xuống nhìn chân nàng. Giờ hắn đã hiểu cảm giác của nàng khi tưởng chân hắn bị gãy… Một cảm giác xót xa khó tả.

“Đi được ko? Nếu ko, để Hòang.. à không… thằng Long nó cõng cho.” – Hắn hỏi e dè. Long quay phắt sang nhìn hắn, mím môi có vẻ như đang nổi sùng…

“Được mà.. Đã đi gần cây số rồi còn gì..” – Nàng đáp nhẹ tênh. Đôi mắt long lanh và sáng bừng. Nàng đang vui? Đau sao lại vui, thiên thần của tôi?

“Xe Hảo đâu?” – Long hạ giọng hỏi.
“Bỏ sửa rồi, nó hư hơi bị nhiều..cong niềng..”
“Té nặng lắm à???” – Cả 2 thằng đều la to đồng thanh và với vẻ căng thẳng lộ rõ. Nàng che miệng cười 1 nụ cười lãng nhách chưa từng có, trong khi cả hắn và thằng Long chỉ muốn điên lên vì chuyện này.
-----
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:33 pm

41.

“Hổng biết nữa, nhưng bị nặng là chiếc xe. Hảo có sao đâu. Chân trặc chút thôi.” – Vén mái tóc bay trước trán, nàng giải thích – “Hoàng sao lại dọn đi?”
“Đừng hỏi. Nếu Hảo ko sao, thì Hoàng đi trước.” – Hắn lùi lại và dợm quay đi thì nàng níu cánh tay hắn lại, thì thào – “Đừng đi…”

Hắn thấy tim đập chậm hẳn, dường như là sắp ngừng. Thoáng thấy vẻ mặt Long đang xanh dần, có nghĩa là nó bắt đầu suy sụp và hụt hẫng, hắn dứt khóac kéo tay nàng ra và chạy biến đi. Chạy trốn.

Chẳng biết rồi họ sẽ thế nào, nhưng chắc 1 điều, thằng Long sẽ có thể lo cho nàng tốt hơn hắn. Hắn ko nên dây dưa vào vụ này thêm nữa.

…………

Anh Cường bảo đi làm công trình ở Nha Trang suốt 4 tháng. Hắn quyết định theo, sau khi thi xong học kỳ. Ba hắn chỉ sau 2 tuần bỏ nhà đi đã quay trở về. Hắn chỉ cười khì, khinh khỉnh… “Đàn ông thiếu vợ sống ko nổi sao ba?”…

Hắn gọi hẹn gặp Linh. Ít nhất, hắn ko thể trốn tránh Linh. Đôi mắt đau đáu của Linh cứ ám ảnh hắn. Nói cho Linh sự thật? Sự thật gì? Chả có cái sự thật quái quỉ nào cả. Vậy, thì hắn sẽ nói gì với Linh?

“Anh đi Nha Trang.” – Hắn mở đầu ko vòng vo tam quất. Linh ngước mặt ngó hắn, vẻ ơ hờ - “Đi làm?”
“Ừ, cũng mấy tháng.” – Hắn ngập ngừng rồi cũng hỏi – “Em ko có anh vẫn tự lo được chứ?”
“Ko có anh, em đâu có chết. Anh đi đi.” – Linh đáp lạnh lùng, giận dỗi. Cô định nói thêm gì đó, nhưng lại thôi. Hắn gật đầu, chấp nhận. – “Mỗi tháng thằng Long sẽ mang tiền cho em….”
“Đừng đưa tiền cho em nữa.” – Linh cắt ngang, kiên quyết – “Em đã có việc làm, em nói với anh rồi mà”

Hắn im lặng, nhìn Linh rất lạ. Dường như, Linh đã thay đổi… Nhưng hắn ko rõ, cũng ko có chú tâm để khám phá điều đó. Với hắn, bây giờ chỉ cần đi đâu xa, ko gặp nàng để khỏi phải… khắc khoải vì nàng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:33 pm

42.

Biển Nha Trang đẹp yêu kiều và quyến rũ, nhất là lúc hòang hôn.

Hắn thích ngồi ở bờ cát trước khách sạn, nốc lon bia và hút thuốc. Ngó về xa. Biển có những đợt sóng dữ dội như muốn vồ hắn, lại có lúc êm đềm xa xôi. Hắn ước gì có ai đó bên cạnh… thằng Long cũng được. Hai thằng bạn chí cốt ngồi uống với nhau thì còn gì bằng.

“Lãng mạn thế cậu nhóc?” – Anh Cường vỗ vai từ phía sau. Hắn cúi mặt cười vu vơ. Chìa cho hắn con khô mực, anh thì thào. – “Dễ chịu hen?”
“Ừh.” – Hắn đáp gọn.
“Có đoàn khách từ Sài Gòn vừa ra. Ông chủ khách sạn dặn tụi mình đừng làm quá 6 giờ và tránh ồn cho khách.” – Anh Cường dặn dò. Hắn trố mắt: “Dãy sau đang sửa cũng đón khách à?”
“Làm ăn mà. Có khách thì cứ đón.”

Anh Cường vào trước, hắn ngồi lại 1 mình thêm chút rồi cũng trở vào. Hắn ở dãy B, phía sau dãy A đang họat động bình thường của khách sạn. Đi ngang rặng dương bao quanh dãy nhà A, hắn thóang thấy bóng 1 cô gái váy carô đang bước xuống xe. Ko biết tại sao, 1 cơn giật thót khiến hắn nhảy phóc vào sau vách đá kiểng.

Nàng.

Quá trớ trêu. Ông trời buộc hắn phải đối diện hay sao cơ chứ?

Nàng đang buộc tóc bằng 1 cái ruy băng thun màu xanh biển, tóc phía trước cứ bay rối vì gió biển. Trông nàng mảnh mai như cành dương trước mặt hắn, đung đưa tha thướt. Hắn mím chặt môi định quay đi thì nghe tiếng ai đó…

“Đẹp quá.” – Một giọng con trai.
“Ai đẹp? Hay biển đẹp??” – Nàng hỏi tinh nghịch. Hắn nhớ cái giọng trong lành của nàng biết bao.
“Gia Hảo đẹp.” – Người kia đáp. Ko phải giọng thằng Long.

Nàng cười khúc khích. Rồi bước theo anh chàng kia vào khách sạn. Chuyện quái gì thế hả. Đầu hắn như muốn nổ tung ra.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:35 pm

43.

Sáng sớm, ko ngủ được, hắn ngồi dậy đi ăn sáng. Vừa rời khỏi dãy B, hắn đã ngó vào cổng khách sạn. CHờ cái gì, đợi cái gì… Hắn đúng là hồ đồ. Tự trách bản thân nghĩ ngợi lung tung, hắn thọc 2 tay vào túi quần nghêu ngao hát bài hát Yesterday.

Chân hắn đứng chựng lại khi nhìn thấy dáng nàng ngồi ở bờ cát. Cái bờ cát “độc quyền” của hắn. Phút im lặng diễn ra. Đầu nàng khẽ quay, và hắn thì quay nhanh hơn, xoay lưng lại. Hắn đi thật nhanh, cố tìm 1 hang hốc nào đó để biến đi, nhưng khỉ gió cái khách sạn này nó chơ quơ giữa biển, ko có hanh khỉ, hang gấu nào.

Tiếng bước chân đuổi gấp phía sau. “Hoàng??”

“Hảo, em làm gì vậy?” – Tiếng tên con trai đó gọi nàng. Có vẻ như nàng ko bận tâm, cứ đuổi theo hắn, còn hắn thì cắm cổ đi. Cuộc rượt đuổi này định kéo dài bao lâu nữa chứ??
Hắn quýêt định dừng lại.

“Hoàng phải ko?” – Nàng hỏi rất gần ngay phía sau. Hắn vẫn ko quay lại. – “Sao tránh mặt Hảo?”

Hắn ko đáp được lời nào. Chỉ khẽ lắc đầu. Nàng bước chậm lên trước mặt hắn. Mặt nàng trắng và nhợt nhạt, tóc bay tứ tung. Cái vẻ đẹp thuần khiết của nàng đang thiêu cháy hắn. Làm ơn, tránh khỏi tầm mắt tôi!

“Ko thích thì tránh , thế thôi.” Hắn ngẩng lên cố giữ vẻ thờ ơ.
“Ko thích..?” – Nàng nheo mắt, tưởng chừng sắp khóc vì đau đớn. Tên kia chạy đến bên cạnh.
“Ai vậy, Hảo?”

Hắn bước nhanh về hướng dãy B, ko buồn chào anh chàng lạ mặt đó 1 cái. Nàng cũng ko đuổi theo.
Hắn gọi Long, cái thằng làm ăn thế nào để tên khác cướp mất nàng, mang lên tận đây?? – “Mày làm gì gọi tao sáng sớm hả??” – Tiếng Long cáu kỉnh. Chắc còn ngủ.
“Biết tao gặp ai trên này ko??” – Hắn hỏi. Long thều thào. “Chắc gặp Hảo àh? Hảo đi Nha Trang mừ.”

Ồ, vậy là nó biết, nó biết à? Sao nó lại… Long tiếp – “Nếu gặp thì mày coi chừng Hảo hen, coi có thằng Nha Trang nào tán tỉnh thì đuổi nó đi dùm tao. Haha…”

Nó vẫn còn có thể cười sảng khoái. Chỉ có hắn là khùng lên?

“Có 1 thằng sát bên cô ta đó, thằng ngu. Tao cúp đây!”
“Mày hả?” – Long hỏi nửa đùa nửa thật, nhưng hắn ko nghe thấy, hắn đã đập máy.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:35 pm

44.

Hắn trốn luôn trong phòng, bỏ luôn sở thích ngồi bờ cát uống bia và ngắm biển. Chỉ vài ngày, nàng sẽ về Sài Gòn, thế là xong. Anh Cường lấy làm lạ, hỏi miết. “Bệnh à? Hay khó chịu ở đâu?”
Hắn chỉ lắc đầu mệt mỏi.
“Tụi anh chiều nay đi ra phố chơi, đi ko?”
“Ko, em ở đây.”
“Thằng này hôm nay lạ thật.” – Bọn họ phán rồi cũng kéo nhau đi, hắn nằm ườn ra nghĩ ngợi. Sao mình ko đi nhỉ, trốn trong này đâu phải là thượng sách?

Đến khi kịp nghĩ ra điều đó, thì các anh ấy đã đi từ lâu. Mở tủ lạnh lấy lon bia, hắn ra đứng ngoài ban công hóng gió. Xa xa ngoài bãi biển, 2 người 1 nam 1 nữ đang đùa giỡn với sóng biển. Còn ai khác, đó là nàng, cùng với tên mắc dịch kia.

Cô ta đang tát nước lên anh ta, anh ta đuổi theo… Rồi họ chơi trò bắt ốc, xây lâu đài… Cứ như trò trên phim. Hắn bóp chặt lon bia ném mạnh. “Tang”. Cái lon bia chạm phải vách đá kêu thành tiếng đánh động “cặp nam nữ”. Họ dừng trò đùa ngó quanh, nàng đã thấy hắn… Ặc, hắn đang làm gì thế này. Hắn làm ngơ như ko biết gì, bỏ vào trong phòng.
“Điên thiệt” – Hắn tự rủa.

---

Khi mấy anh về tới thì đồng hồ cũng điểm 12h. Hắn ngủ suốt từ chiều, nên giờ hắn ko thể ngủ thêm được. 4 người ở cùng 1 phòng, cho nên khi hắn lục đục mở TV, 3 người còn lại làu bàu chửi – “Hoàng, cho bọn anh xin…”
Hắn đành phải ra khỏi phòng, nếu ko chắc có màn “đánh hội đồng” cho xem… Hắn quơ cây guitar của anh Sáu, khẽ khàng lách người ra khỏi cửa…

Màn đêm phủ lên mặt biển 1 màu đen kịt, khiến nó óng ả như mái tóc người con gái dưới ánh trăng vằng vặc. Hắn nhớ cái thời khắc trên boong tàu cánh ngầm – “Sunsilk, óng mượt như tơ.” Hắn mỉm cười tủm tỉm.
Phía sau rặng dương, ở góc bồn hoa khách sạn, người con gái ấy đang cúi người đặt 1 con chuồn chuồn lên đó, nàng lại vận áo len trắng…

Hắn đứng thẫn thờ khi nàng ngước lên. Vẻ hờn dỗi, nàng quay mặt bỏ đi vào trong. Hắn chạy tới cầm lấy cổ tay nàng giữ lại. “Ra đây ngồi, Hoàng đàn cho nghe.”
Chỉ có nàng mới bị hắn đối xử theo kiểu ấy, kiểu của Biển, lúc tàn nhẫn, lúc êm đềm. Bản thân hắn ko hỉêu tại sao mình như thế, nhưng càng ko hiểu sao nàng ko hề phản kháng, chỉ vậy thôi, nàng đã bước theo hắn ra ngồi ở bờ cát, dù vẫn ngậm kín miệng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:35 pm

45.

Hắn đặt nàng ngồi bên cạnh, và nâng cây đàn lên trước. Tay hắn lướt nhẹ qua các sợi dây đàn. Rồi hắn quay sang nhìn nàng. Ánh mắt hắn nồng nàn như chưa bao giờ được như thế. Buổi chiều hắn đã uống 3 lon…

“Thích nghe bài gì?” – Hắn hỏi, mắt vẫn nhìn nàng tha thiết. Cái nhìn đó làm nàng sợ, né tránh, và hướng tầm mắt ra xa, nơi ánh trăng chiếu thẳng xuống lòng biển thăm thẳm 1 màu đen huyễn hoặc. “Tùy Hoàng.”

“Nhìn đi đâu thế? Nhìn tôi đây này!” – Hắn dùng tay trái giữ cây đàn, tay phải nâng mặt nàng quay lại. Chỉ 1 phút, nàng đứng phắt dậy, nhìn hắn giận bừng bừng.
“Hoàng thôi đi. Tại sao lại thế hả??” – Hắn có cảm tưởng người con gái này, ko thể làm hại được ai. Ngay cả khi nổi cáu, giọng nàng cũng thanh tao và nhẹ như sương khói. Hắn gãi đầu, cười gàn.

“Xin lỗi, bài Biển cạn nhé. Hảo ngồi xuống đi.” – Hắn có phần cà rỡn, phần sở khanh, phần chân thành. Cái kiểu thằng Hoàng như thế, chẳng cô nương nào có thể chối từ, huống chi là nàng. Với cái nắm tay kéo nhẹ, hắn đã giữ được nàng ngồi lại cạnh bên.

…Ngày xưa biển xanh, đâu như bây giờ, biển thành hoang vắng…
…Tình em quá lớn, sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất…

“Biển như thế, làm sao cạn được.” – Nàng nói thì thầm. Câu nói ngớ ngẩn, ngớ ngẩn y như nàng. Hắn dứt nhịp đàn cuối, đáp nhanh – “Cạn trong tâm tưởng. Hiểu ko?”
“Ko. Với Hảo, biển ko thể cạn được. Như tình yêu của 1 người đối với 1 người…” – Nàng bỗng ngưng câu giữa chừng, thở dài.
“Vậy à?” – Hắn hỏi 1 cách hờ hững, và đặt 1 câu hỏi khác – “Có thể như tình yêu của thằng Long với Hảo, phải ko?”
“Hảo ko biết.” – Gịong nàng cứ trầm đều, ko hiểu nàng đang nghĩ cái gì. Hắn chịu ko nổi, quay sang nhìn nàng xoáy vào tròng mắt đen như thể muốn bơi lặn trong đó. – “Nó yêu Hảo hơn bất cứ thứ gì, Hảo ko biết? Hảo ko biết nó yêu Hảo sao?? Hảo đừng nói rằng ko biết!”

“Biết, Long yêu Hảo. Nhưng tình yêu của Long đối với Hảo, có lớn và rộng, và sâu như biển ko, thì Hảo ko biết.” – Nàng bình tĩnh đáp, có vẻ như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. Hắn ngập ngừng 1 giây lát, rồi quay mặt ra biển. Rút 1 điếu thuốc…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:35 pm

46.

“Đừng hút, được ko?” – Nàng lại giở cái điệp khúc của riêng nàng. Hắn cười nửa miệng, lắc đầu. Vừa châm lửa, hắn vừa hỏi, đánh trống lảng chuyện khác – “Giờ này ko ngủ mà làm gì ở đó?”
“Định ngủ thì bị bắt cóc ra đây.”
Hắn phì cười 1 cách thú vị, sặc cả hơi thuốc vừa hút. Nàng cũng khẽ cười…

“Hảo…nhớ Hoàng lắm.” – Nàng chợt buông tiếng khi cả hai chìm vào thinh lặng hơn 5 phút. Hắn quay nhanh sang, cố nhìn gương mặt nàng dưới ánh đèn pha của dãy A khách sạn. Hoặc là nàng đỏ mặt thật, hoặc là hắn đang say, hoặc là ánh đèn vàng đã đánh lừa thị giác, nhưng rõ ràng, mặt nàng ửng hồng xinh như 1 cô gái vừa tỏ tình với bạn trai.
“Nhớ ư…” – Hắn cố nói 1 cái gì đó, nhưng cứ lắp ba lắp bắp. Ko giống hắn chút nào. Tim hắn nhảy cà tưng.

“Đừng nói gì cả, nếu thấy khó khăn quá…” – Nàng cúi mặt– “Ko hiểu tại sao nhớ. Cứ nhớ, thế thôi. Hoàng đừng nghĩ ngợi gì… Chắc nhớ như nhớ 1 người bạn hàng xóm… Vì vậy, hãy coi Hảo là bạn, bạn thân chẳng hạn, đừng trốn tránh Hảo, điều đó làm Hảo thấy khó chịu lắm… ”

“Khoan nào…” – Hắn nghe cả hơi thở mình lẫn nàng đều đập gấp gáp – “Nếu chỉ là 1 nỗi nhớ bình thường như thế, chúng ta đã ko có những cảm giác, mà cả tôi, cả Hảo đang có… Hảo đang run, đúng ko…” – Hắn nuốt nước miếng… “ Tệ thật, tôi cũng vậy.”
“……”
“Hoàng nghĩ, chúng ta đang yêu nhau.”

Ánh mắt 2 người chạm nhau để mở đầu cho 1 cái hôn phớt qua. Hắn chủ động, và nàng ko phản kháng. Nụ hôn nhẹ tựa gió, mát và dịu dàng, nhưng cũng ngắn ngủi, để lại sự lưu luyến khó quên. Chưa bao giờ hắn cảm thấy sung sướng trong khoảnh khắc này như vậy.

Họ ngồi cho tới khi bình minh lên.

…Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan..
Ngàn năm nỗi đau, hóa kiếp mây ngàn, cô đơn biển cạn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:36 pm

47.

Nàng ở lại thêm 1 ngày, thì phải về Sài Gòn, kết thúc chuyến du lịch. Hắn còn phải làm cho xong công trình.

Ngày cuối, họ đã dành cho nhau những kỷ niệm khó quên, cùng thả diều, đạp xe đạp đôi, và chơi với sóng biển. Hắn quên cả Long, cả Linh, cả những thứ rối rắm vốn bám víu hắn, ngăn ko cho hắn được hạnh phúc bên nàng. Hắn cũng đã thừa nhận rằng hắn yêu nàng. Phải, tình yêu…


Nàng ra xe, hắn xách hộ cái túi to, chẳng biết có phải nàng đã bỏ vào trong đó hàng chục viên sỏi mà họ đã nhặt để xếp thành hình chiếc thuyền buồm hay ko… Hắn cười 1 mình với suy nghĩ ấy.

“Cười gì vậy?” – Nàng nghiêng đầu thắc mắc.
“À..ko… Hảo cho cái gì vào đây mà nặng quá?” – Hắn chỉ vào cái túi đang xách. Nàng che miệng cười thẹn thùng. – “Chiếc thuyền sỏi ấy mà…”

Thật khó mà tin rằng nàng lại mang nó về thật. Hắn thấy nao lòng kỳ lạ. Trao cái túi cho tên con trai đi cùng nàng, hắn gật đầu chào xã giao.

“Đây là anh Tuấn, anh chú bác với Hảo. Còn đây là Hoàng, bạn em.” – Nàng giới thiệu.
“Anh chú bác?”
“Thế tửơng tôi là bạn trai của Hảo àh??”

Hắn thấy hơi ngượng và gãi đầu… Nàng cười to – “Ko dám, ảnh có vợ chưa cưới rồi!” rồi quay sang hắn “Hảo đi nhé.”
“Ừh.”- Hắn đáp, ngó mông lung.
………

“Lại 1 con nai vàng ngơ ngác?” – Hắn giật thót khi nghe tiếng nói vang lên lanh lảnh bên cạnh.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:36 pm

48.

Ngọc nháy đôi mắt đen láy với hàng mi cong vút nhìn hắn nửa quyến rũ nửa lả lơi. Hắn thiếu chút nữa đã há hốc mồm vì kinh ngạc. Bầu trời bắt đầu đổ nắng gắt gỏng với những làn gió oi bức. Giữ lại trạng thái ổn định, hắn cười nửa miệng. – “Ồ… tiểu thư xuất hiện như Hồ li tinh hén?”

Ngọc véo hắn và ngúyt dài – “Hay nhỉ?? Móc tôi à??” – rồi kéo tay hắn vòng qua tay cô ta, kéo đi thản nhiên như 1 cặp tình nhân. Hắn ko lạ với hành động này của Ngọc, bởi đã quá quen. Nhưng có chút lựng khựng, chân hắn dừng lại và cố rút tay ra. Hắn vốn nghĩ đã chấm dứt day dưa với cô tiểu thư đỏng đảnh này.

“Sao vậy?” – Cô quay lại nhìn – “Làm eo à? Tôi đã đón xe lửa lên đây 1 mình để tìm Hoàng. Tôi ko bận lòng chuyện cô bạn ấy… vì biết Hoàng cũng chỉ đùa cho vui chứ gì…”
“Không.” – Hắn giật hẳn tay ra, vuốt tóc ngược ra sau và bước lên trước – “Cô ấy khác.”
“Cái gì?” – Ngọc cười mỉa – “Yêu rồi à? Yêu như yêu em Linh? Hay như yêu tôi đây?? …”

Hắn chỉ liếc Ngọc bằng nửa con mắt, rồi quay lưng đi thẳng ko nói thêm lời nào. Được dăm bước, hắn nghe tiếng Ngọc la to phía sau – “Tôi ghét Hoàng!! Tôi vì Hoàng mới lên tận đây…”
Và sau đó là tiếng khóc bật lên. Hắn giật mình ko tin nổi, phải quay lại, và thấy cô nàng đang ngồi xuống ôm mặt rấm rứt. “Chuyện quái gì đây?” – Hắn rủa thầm và buộc lòng bước lùi để dỗ cô gái.

“Thôi nào. Đứng lên và nín đi.”- Hắn xuống giọng – “Tôi có làm gì Ngọc đâu mà lại thế hả?”
“Hoàng..nghĩ Ngọc.. đùa.. à?” – Ngọc nất từng lời – “Ngọc…hic hic..ức lắm… ghen lắm… có lẽ…Ngọc yêu Hoàng thật… hơn Ngọc nghĩ…”

Yêu?
Tình yêu à?
Cô gái này, cô tiểu thư kiêu kỳ đang thú nhận tình yêu dành cho hắn?
Có nên tin?
Nếu thế, thì đã sao?
Hắn chỉ có 1 con tim…và nó, đã thuộc về nàng từ hôm qua rồi.

“Xin lỗi…Ngọc đứng dậy đi.” – Hắn vỗ về và nâng cô dậy. “Chúng ta đi ăn cái gì đó, ok?!”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:36 pm

49.

Nha Trang có nhiều quán café hộp kiểu cách chẳng kém Sài Gòn là mấy. Hắn đưa Ngọc tới 1 trong số đó, và gọi 2 ly trà sữa. Ngọc chớp đôi mắt còn ngấn lệ nhìn hắn – “Sao ko hỏi ý Ngọc?”
Hắn chỉ cười, quay mặt ra ngòai cửa sổ, nhìn những người dân Nha Trang đi bộ buổi sáng trở về, cả những khách du lịch đi tắm biển sớm. Có lẽ giờ nàng đã ở trên xe…
“Hoàng có vẻ lạ quá.” – Ngọc buông 1 câu bình phẩm kèm cái thở dài. Trông cô nàng chẳng còn vẻ nào của 1 tiểu thư kiêu kì ngày nào nữa. Hắn vuốt mặt và hỏi – “Lạ chỗ nào?”
“Có lẽ… trong ánh mắt Hoàng, Ngọc nhìn thấy…tình yêu.”

Hắn im lặng, khoanh tay và lại quay ra đường, né tránh 1 sự thực sắp bị lột trần. Bây giờ, hễ ai nhắc tới tình yêu là hắn cứ đau nhói, nhưng lại là 1 nỗi đau rất đỗi ngọt ngào.
…..
Họ ngồi đó thêm khoảng 30 phút thì hắn gọi tính tiền. Vừa đứng dậy, hắn choáng váng đến ko thể trụ nổi, khụy xuống bàn. Ngọc hoảng hồn chồm sang… Hắn ngất đi.

Tỉnh lại, hắn thấy mình nằm trong bệnh viện, một mùi ê te xộc lên nồng nặc. Chưa kịp hiểu ra chuyện gì, hắn đã nghe tiếng Ngọc.

“Hoàng làm sao lại ra như vầy hả???”
“Chuyện gì thế? sao Ngọc lại khóc? Sao tôi ở đây?”

Cô bạn ko nói thêm gì, chỉ tiếp tục gục mặt xuống giường tấm tức… Đầu hắn vẫn còn xoay… Hắn cố bước xuống giường, nhưng vị bác sĩ đã kịp xuất hiện để ngăn lại.
“Cậu hãy nghỉ ngơi đi. Tôi có thể gặp người nhà của cậu ko?” – Bác sĩ ôn tồn hỏi nhẹ. Ngọc ngẩng lên, kéo tay ông bác sĩ ra ngoài, thì thầm – “Bác sĩ khoan hãy nói…”

Hắn linh cảm có cái gì đó ko tốt đang xảy ra.
Hắn điện cho anh Cường.

Mười lăm phút sau, anh Cường tới. Hắn bảo anh Cường cứ nhận là anh trai, và yêu cầu anh đi tìm bác sĩ. Mặc dù còn ngỡ ngàng về mọi chuyện, song, anh ấy cũng nghe theo hắn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:37 pm

50.

Có lẽ con người ta thường ko tin vào định mệnh cho đến 1 ngày mà họ phải đối mặt với trò chơi của số phận. Với cá tính của Hoàng, cả anh Cường lẫn Ngọc đều biết ko thể giấu hắn.

Cậu có máu bầm trong não. Có lẽ do bị chấn thương lúc nào đó, ko để ý kiểm tra kỹ, để lâu làm tụ máu… Bác sĩ nói, nếu tiếp tục có thể máu bầm sẽ loang ra làm tổn thương trí nhớ…Và sẽ làm cậu đột ngột ngất bất kể lúc nào.

Hắn có chết ko?

Tạm thời ko ảnh hưởng đến tính mạng, nhưng về lâu dài thì rất khó nói.

Tổn thương trí nhớ có nghĩa là…?

Mất đi dần những ký ức.

Mất trí nhớ?

Cũng có thể là như vậy.

Làm sao chữa khỏi?

Phẫu thuật. Nhưng nếu thất bại, cậu sẽ ko còn có cơ hội để mà hối tiếc.

…….
“Cho em được 1 mình.” – Hắn nói với giọng thấp.

Chiều Nha Trang bỗng nhuộm dài 1 màu u uất đến xám xịt.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
XiTeenNhoX
Admin
Admin


Nữ Tổng số bài gửi : 3768
Đến từ : Idol Viet Fan Club
Công việc/ Sở thích : Tự sướng hehe
Thần tượng của bạn : All ^_^
Registration date : 24/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Sun Mar 09, 2008 4:37 pm

51.

Chiều tối, hắn lặng lẽ rời bệnh viện, đón xe chạy thẳng về Sài Gòn.

Hắn đứng trước cửa nhà. Trời vẫn còn tờ mờ sáng. Hắn định gọi cửa, nhưng lại thôi. Thất thần bước chậm quay ra. Ko có xe, hắn đi bộ suốt đến nhà Long. Thằng bạn thân vẫn còn ngái ngủ khi bước ra cửa.

“Mày điên hả? Sao kiếm tao giờ này?” – Long gãi đầu với cái quần tà lỏn và áo thun ba lỗ trên người. Hắn nhìn Long, ko nói 1 hồi, rồi khóac tay- “Mày thay đồ đi với tao chút”
Long vẫn quạu quọ, lầm bầm 1 vài câu, vào trong định rửa mặt thì mới sực nhớ lẽ ra giờ này thằng Hoàng đang ở Nha Trang. Nó làm gì lại về đây? Quay phắt lại nhìn hắn, Long hỏi lớn – “Sao mày về đây gấp thế??? Hảo có chuyện à?”

Hắn cười , cười 1 cách chua chát. Nếu là lúc bình thường, có lẽ hắn đã cho thằng Long 1 cú đấm cho bỏ thói trọng sắc khinh bạn. Nhưng lúc này, hắn để lộ 1 vẻ chán nản như ko thể còn chán nản hơn được nữa.

“Tao đến bó tay với mày. Cô ta chẳng sao cả.”



Café Sài Gòn , có lẽ khác với Nha Trang vì có Long. Hắn bỗng nhận ra hình như hắn quý Long hơn hắn tưởng. Nhìn thằng bạn cho cái muỗng đường vào quậy nhè nhẹ và thở phì phào, hắn nghĩ lỡ mà mình quên nó thì sao… Cái kiểu như thằng Long, nếu cho làm lại từ đầu chắc hắn ko chơi thân đến vậy. Khác hẳn với hắn. Nó tình cảm, dễ xao động và nhiều lúc lộn xộn ghê gớm.

“Nhớ cái lần tao với mày trốn học gặp nhau ko?” – Hắn hỏi.
“Hả? Ờ…” - Long có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ. Anh chàng quậy nhẹ cái muỗng và thở ra khói.
“Tao đã nghĩ, sao ở đời lại có thằng ngu như mày” – Hắn cười khì khì – “Đã trốn học mà còn dặn tụi kia gọi khi điểm danh. Haha…”

Long dừng tay, ngẩng lên với đôi mắt hình viên đạn nhìn hắn – “Mày ngu thì có!! Ko dặn lỡ điểm danh thì tao bị cấm thi sao? Bà cô đó ác số 1…”
“Rồi cuối cùng mày cũng bị cấm thi…haha… vì thằng đó nó gọi cho mày trong lớp bị bắt gặp.” – Hắn lại cười ha hả.
“Ừ, cái thằng đó nó còn ngu hơn tao!” – Long nói xong, chợt nhớ sao tự nhận mình ngu, và chịu ko nổi bung ra cười.

Tiếng cười của cả hai phá tan bầu ko khí trầm tư của quán café buổi sớm.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://idolvietfc.9forum.biz
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Forgive, I Love You   Today at 7:25 am

Về Đầu Trang Go down
 
Forgive, I Love You
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Viet Fan's Club :: -‘๑’- Chuyên mục khác -‘๑’- :: CLB Văn Thơ :: Truyện Dài-
Chuyển đến